Nếu con hiểu tâm sự mẹ bầu: “9 tháng 10 ngày mang thai địa ngục”

Đánh giá bài viết

Khi con lớn con sẽ hiểu nỗi lòng làm mẹ của mẹ, đây là tâm sự của mẹ bầu khi mang thai con. Nhưng bằng tất cả tình yêu của một người mẹ đối với con, mẹ mong muốn và cố gắng trải qua mọi khó khăn để được gặp con trên đời. Mẹ yêu con! Nhưng rồi mẹ đã không vượt qua được những khó khăn đó, mẹ đã uống thuốc ngủ và kết thúc cuộc đời mình và đứa con trong bụng.

Đây là một câu chuyện về những ngày tháng mang thai như sống trong địa ngục của mẹ Casay Mullins (sinh sống tại Anh) sẽ là một bài viết chia sẻ để giúp chị em hiểu rõ hơn về chứng bệnh trầm cảm khi mang thai và sau sinh.

Tâm sự của mẹ bầu: “quá trình thai kỳ địa ngục”

Mẹ Casay Mullins kể: “Năm 2004, tôi mang thai em bé đầu tiên sau 1 năm đám cưới. Ngày biết tin có bầu, chúng tôi hạnh phúc lắm bởi có ai cưới xong mà không mong có con đâu. Tuy nhiên, cũng kể từ ngày đó cuộc sống của tôi chính là địa ngục, ngay sau khi sử dụng que thử thai hiện lên hai vạch là lúc bắt đầu tôi ốm nghén.

7 tháng sau đó, tôi đã quyết định kết thúc cuộc đời mìnhđứa con trong bụng vì không thể chịu nổi những tác dụng do bầu bí gây ra. May mắn tôi được chồng cứu kịp thời nhưng tôi lại tiếp tục chiến đấu những ngày tháng trầm cảm ngay cả sau sinh. Cứ thế cuộc sống bầu bí và sau sinh tôi coi nó như “địa ngục”.

Nếu con hiểu tâm sự của mẹ bầu

Nếu con hiểu tâm sự của mẹ bầu

Thai 6 tuần, tôi bắt đầu bị những cơn ốm nghén hành hạ. Ban đầu chỉ là cảm giác buồn nôn, mệt mỏi rồi nôn vào buổi sáng. Một tuần sau đó, tôi bị nôn nhiều hơn và thai càng lớn thì những cơn nôn ói càng đến dữ dội hơn. Khi ăn xong bất cứ thứ gì tôi đều bị nôn, thậm chí chỉ cần ngửi mùi lạ là cơn nôn ói cũng đến. Và thậm chí khi cái bụng tôi trống rỗng thì nôn cũng hành hạ tôi.

Những tưởng ốm nghén chỉ xảy ra 3 tháng đầu những với tôi lại hoàn toàn khác, triệu chứng này cứ thế tiếp diễn cho đến hết cả thai kỳ khiến tôi không thể tăng cân mà thậm chí còn giảm cân trầm trọng. Bởi con số cân tôi giảm nó “kinh khủng” khi tôi giảm 27kg khi mang thai 9 tháng thai kỳ. Cũng may trước khi mang thai tôi khá béo nên vẫn đủ sức khỏe cho thai kỳ.

 

 

Từ tháng thứ 4 thai kỳ, tôi lại phải chiến đấu thêm với việc bị cảm cúm, viêm mũi dị ứng. Trước khi bầu bí, tôi có bị bệnh này nhưng ở mức độ nhẹ thôi, đến khi mang bầu thì bệnh tình khiến tôi luôn trong tình trạng ngạt thở. Hồi đó dạ dày tôi không thể tự ăn uống mà phải ăn qua đường mũi. Bác sĩ nói tình trạng con tôi: “dấu hiệu bị đe dọa tổn thương não nghiêm trọng khiến tôi vô cùng hoang mang”. Và điều tôi lo lắng, những ngày tôi nằm viện nhiều hơn ở nhà.

Nếu con hiểu tâm sự của mẹ bầu 01

Khi thai được 23 tuần, tử cung của tôi bị mở 1 phân, ra máu và rỉ ối. Tôi lại nhập viện và được giữ lại nằm tại bệnh viện để theo dõi tình trạng sức khỏe. Những ngày này, thật kinh khủng đối với tôi, tôi chỉ được phép nằm và hạn chế tối đa đứng lên, ngồi xuống vì có thể mất con bất kỳ lúc nào. Cứ thể như tôi đang bị ông trời quay lưng lại, nhiều thứ bệnh tật ập xuống khi tôi mang bầu, tôi sợ hãi và cảm thấy mình bị trầm cảm từ đây.

 

 

Tôi trở nên ghét đứa trẻ ở trong bụng hơn, vì cái thai mà khiến tôi không thể có sức lực để sống, phải bỏ hết công việc, gia đình nằm dài trong viện. Có những vì bí bách trong viện nên trong người hơi cáu, phát bực. Và rồi một ngày tôi cảm thấy u uất, tôi muốn tìm đến cái chết. Tôi đã tìm đến những viên thuốc ngủ để chết.

Nằm viện khoảng 3 tuần, tôi được đưa về một trại chăm sóc đặc biệt dành cho người điên. Khi đó, tôi đã được các bác sĩ chẩn đoán là mắc bệnh trầm cảm nặng trong thai kỳ. Bên cạnh tôi, luôn có một bác sỹ sản khoa, một y tá và một bác sỹ tâm lý. Chưa bao giờ tôi nghĩ bầu bí lại đẩy tôi vào hoàn cảnh này. Vào đây, gặp gỡ với những người có hoàn cảnh giống mình, ngày ngày được người thân, gia đình chăm sóc tận tình nên sức khỏe tôi dần hồi phục.

Những ngày gần sinh, tôi vẫn phải chiến đấu với những cơn ốm nghén, và bệnh trầm cảm có vẻ tiến triển tốt hơn. Tôi được đưa về bệnh viện sản để sinh nở, thật may mắn dù trải qua bao đợt điều trị với rất nhiều loại kháng sinh nặng nhưng con tôi sinh ra vẫn lành lặn. Thời gian sau đó, tôi vẫn bị chứng trầm cảm, nhưng bé con ngoan nên khiến tôi tâm tính cũng thay đổitinh thần dần trở nên ổn định hơn.

Những tháng ngày đó tôi còn nhớ như in, tôi không thể quên được những tâm sự của mẹ bầu lúc đấy, phải trải qua 2 năm sau đó tôi mới bình phục được hoàn toàn. Giờ đây con yêu của tôi đã được 10 tuổi nhưng tôi không đủ dũng cảm để mang thai lần nữa.

Loading Facebook Comments ...

Gửi một bình luận